Đây ko phải là lần đầu tiên e đến SG
Nhưng chắc có lẽ là lần đầu tiên e đi SG với 1 tâm trạng rất khác, với hy vọng e sẽ tìm được 1 chỗ lưu trú nơi này
NÓI CHO A BIẾT, MỤC ĐÍCH E ĐẾN VỚI SG… CÓ A TRONG ĐÓ NHA!
Lúc e xuống xe, rất hy vọng a sẽ đến sớm để đón e. Thấy e cười cười nói nói, chứ mệt lắm á. Nhưng dù sao thì a cũng phải đi làm mà, có đến đón e là tốt lắm lắm rồi. Vẫn nhớ cái chỗ mà bên kia lộ có treo đèn đẹp ơi là đẹp á a, mai mốt mình ghé đó nha aaaaa… À mà cái xe lửa, sau này khi mình có thời gian mình đi thử 1 lần nha a. Hy vọng sẽ có giường êm, ko mệt như đi xe PT
Cảm kích lắm khi a chỉ e từ chỗ e sẽ test tiếng Anh, rồi tìm cái ks gần đó nữa chứ. Cái cảm giác được ngồi sau xe để a chở vòng vòng thành phố thật đúng là “an tâm”, vì e là đứa mù đường, ít ra trong cái SG xa lạ rộng lớn cũng có người có thể dẫn đường chỉ lối cho e.
Lần sau khi e mặc đồ đẹp, a nhất định phải dẫn e đi chơi. Mình đừng ghé mua cái ly 37k dở ẹt đó nữa a hén.
Sáng hôm sau lúc a đi làm, ở phòng buồn xỉu luôn. Coi vài thứ mà mắt nó cứ nhíu nhíu muốn ngủ, ko dám ngủ vì ko có a ở đó 🙁
Lúc trưa mà a đi ăn cơm á, e cứ hy vọng là a sẽ ghé qua, mua gì cho e ăn hoặc chở e đi lại chỗ kia. Mà a ko đến 🙁 … tại a đi làm xa nè với ko có thời gian nữa 🙁
Cái bạn nam e gặp ý, a đừng mắng vì e đi vs bạn đó nữa. Nhìn bạn đó, nc với bạn đó… Thấy cũng tốt mà, nhìn hiền lắm. Với bạn đó có làm gì e đâu, nên a đừng lo nha a
Lúc e pv xong, ng đầu tiên e nhắn là a. Quan trọng dữ bây :3
E cũng định bụng sẽ chờ a đến đón e, mà a Linh hỏi ra bến xe ko, ảnh chở cho đi. Mẹ thì hối e về nữa, e thấy cũng chưa đến giờ a tan, e sợ phiền a, mắc công a phải xin về sớm nữa….
Lúc e gọi a, chắc là giọng e kỳ cục lắm nên a mới quạu v. A còn hỏi e là “A với e gặp r làm cái gì” nên e buồn quá trời luôn. E mới nhờ a Linh chở e ra bến xe luôn đi. Mà trên đường từ chỗ lab3 qua chỗ lấy xe a Linh cứ nói “Muốn gặp nó thì ở lại chờ đi nha, a ko muốn phá đám đâu à” “A sợ thằng Tâm nó quạu á chứ” …vv..vv R a nói để a qua nên e mới chờ á
Đồ con heo
Cả 2 đứa, đều phải kiềm chế cái sự nóng tính lại. Đường còn xa, biết chưa?
Em xin lỗi và cảm ơn anh!