Lúc nhỏ thì mong mình lớn thật nhanh, để được ra đời đi làm, thoải má, tự do như “người ta”. Lớn lên rồi thì lại mong mình bé lại để được trong vòng tay cha mẹ, để không phải lo nghĩ gì nhiều cho nặng đầu…
Suốt cả tháng nay em cứ mệt mỏi trong người, không còn hâm hở đi làm mỗi sáng sớm, cứ có cảm giác sợ sợ. Mọi thứ dồn vào một lúc, nó không đơn giản là công việc lặp đi lặp lại, nó là nhiều vấn đề, mỗi ngày lại mỗi khác. Sợ khách hàng complain, khách hàng khó, khách hàng quát nạt, sợ cảm giác mình không hiểu họ đang nói gì, làm ko xong việc gì cả…
Đôi khi em thấy mình bận rộn, mình thật vui vì mình có giá trị, mang lại nhiều giá trị cho người khác, mà anh vẫn hay nói là “còn giá trị sử dụng”. Nhưng mà em chỉ vui khi em có thể control tất cả mọi thứ, là khi lời nói của em mang tính quyết định, là khi tâm trạng mọi người đều thật vui vẻ làm việc. Còn bây giờ thì việc nhiều, dồn lại, em căng thẳng và em cứ phải làm thêm buổi tối mà ko có lương như anh đâu =))) Chỉ có bonus mỗi tháng thôi… Nhưng em nghĩ phần bonus nó chẳng làm em vui gì cả
Em thấy nhiều người đi làm rất thảnh thơi, thoải mái, tối họ có thời gian cho bản thân, gia đình, bạn bè nhiều. Họ đi du lịch mà chả sợ gì cả, em cũng thèm lắm.
No pain no gain =) Áp lực tạo nên kim cương =)
Em thấy anh làm thêm buổi tối, áp lực công việc, hợp đồng công ty khách hàng. Em thương anh nhiều.
Hoy vợ chồng mình cùng cố lên nhé.